Michael Carrick không hề nói giảm nói tránh sau trận hòa 2-2 của Manchester United tại Bournemouth. Ông gọi các quyết định phạt đền là "đáng kinh ngạc", và thành thật mà nói, ai có thể trách ông ấy? Chứng kiến Marcus Rashford bị Lloyd Kelly đẩy từ phía sau ở phút 17, chỉ để Attwell cho trận đấu tiếp tục, chắc chắn là một điều khó hiểu. Và đó thậm chí còn chưa phải là tất cả.
Vấn đề là, trong khi sự thất vọng của Carrick với trọng tài Stuart Attwell hoàn toàn có thể hiểu được — đặc biệt là quyết định muộn đối với Willy Kambwala ở phút 89, dẫn đến bàn gỡ hòa của Dominic Solanke từ chấm phạt đền — việc chỉ tập trung vào những sai sót của trọng tài sẽ bỏ qua bức tranh lớn hơn. United đã đánh mất thêm hai điểm, khiến họ rơi xuống vị trí thứ bảy trên bảng xếp hạng, kém West Ham năm điểm trong cuộc đua giành suất dự cúp châu Âu. Đây không phải là một vấn đề mới. Họ hiện đã để thủng lưới 50 bàn sau 33 trận đấu ở giải VĐQG, thành tích phòng ngự tệ nhất của họ ở giai đoạn này của một mùa giải Premier League kể từ 1978-79. Bạn không thể đổ lỗi tất cả cho trọng tài.
**Những vấn đề phòng ngự của United là vụ bê bối thực sự**
Hãy nói về hàng phòng ngự đó. Hoặc sự thiếu vắng của nó. Trong những khoảng thời gian chống lại Bournemouth, đặc biệt là trong hiệp một, United trông hoàn toàn lạc lối. Bàn mở tỷ số của Solanke ở phút 16 đến quá dễ dàng, một pha xoay người và sút đơn giản từ ngoài vòng cấm bay qua André Onana. Sau đó, bàn thắng của Justin Kluivert ở phút 36 đã phơi bày một lỗ hổng lớn ở cánh phải hàng phòng ngự của United, với Diogo Dalot không thấy đâu. Đây không phải là một lần duy nhất. Chỉ tuần trước, họ đã để thủng lưới ba bàn trước Chelsea trong những phút cuối, biến lợi thế dẫn trước 3-2 thành thất bại 4-3. Trước đó, Brentford đã ghi bàn gỡ hòa muộn trong trận hòa 1-1. Đó là một mô hình, không phải là một sự bất thường.
Bruno Fernandes đã cố gắng hết sức, ghi cả hai bàn thắng cho United, bao gồm một cú vô lê đẹp mắt ở phút 31 và bàn gỡ hòa từ chấm phạt đền ở phút 65 sau khi Ryan Christie để bóng chạm tay. Fernandes đã gánh vác đội bóng này, và 10 bàn thắng cùng 7 pha kiến tạo của anh ấy ở tất cả các giải đấu đã nói lên rất nhiều điều. Nhưng một cầu thủ, dù giỏi đến đâu, cũng không thể bịt hết mọi lỗ hổng. Hàng tiền vệ thường trông không kết nối với hàng phòng ngự, ít hỗ trợ, và bản thân hàng thủ dường như thiếu sự gắn kết và giao tiếp. Jonny Evans và Harry Maguire có thể là những cầu thủ chuyên nghiệp vững chắc, nhưng họ không phải là một cặp đôi tạo cảm hứng tự tin trước các tiền đạo hàng đầu.
Đây là quan điểm nóng: đổ lỗi cho trọng tài, dù có thể giải tỏa, là một sự phân tâm khỏi những vấn đề cơ bản đang gây khó khăn cho đội hình này. Carrick cần nhìn vào bên trong, không chỉ vào các trọng tài. Đội bóng này thiếu khả năng lãnh đạo, kỷ luật chiến thuật và một bản sắc rõ ràng. Họ quá phụ thuộc vào sự xuất sắc của cá nhân và trông dễ bị tổn thương mỗi khi đối thủ đẩy cao. Thật khó để tưởng tượng họ sẽ xoay chuyển tình thế này với nhân sự và cách tiếp cận hiện tại.
**Điều gì tiếp theo cho United của Carrick?**
United hiện phải đối mặt với một lịch thi đấu khó khăn, bao gồm trận bán kết FA Cup với Coventry City vào ngày 21 tháng 4, tiếp theo là các trận đấu ở giải VĐQG với Sheffield United và Burnley. Việc đánh mất điểm trước một đội bóng tầm trung như Bournemouth, đội đang đứng thứ 12, đơn giản là không thể chấp nhận được đối với một câu lạc bộ có tham vọng như United. Nếu họ không thể giải quyết những điểm yếu phòng ngự và tìm cách kiểm soát trận đấu, những quyết định trọng tài "đáng kinh ngạc" đó sẽ chỉ là tiếng ồn nền cho một mùa giải ngày càng đáng thất vọng.
Tôi dự đoán Carrick sẽ không kết thúc mùa giải với tư cách là huấn luyện viên của United. Áp lực đang gia tăng, và kết quả đơn giản là không có.