Michael Carrick có mọi lý do để cảm thấy bất bình. Hai quyết định phạt đền chống lại Manchester United trong trận hòa 2-2 với Bournemouth vào ngày 13 th��ng 4, nói một cách nhẹ nhàng, là khó hiểu. Attwell đã chỉ tay vào chấm phạt đền ở phút 16 khi Willy Kambwala bị cho là đã phạm lỗi với Dominic Solanke, sau đó một lần nữa ở phút 66 sau khi Alejandro Garnacho bị phạt vì lỗi dùng tay chơi bóng. Cả hai đều trông có vẻ nhẹ nhàng khi xem lại, đặc biệt là lần thứ hai, mà VAR đã giữ nguyên mặc dù các pha quay chậm cho thấy bóng đã chạm ngực Garnacho trước khi chạm tay anh.
"Đáng kinh ngạc," Carrick gọi chúng. "Khó hiểu." Và thành thật mà nói, ai có thể tranh cãi? Quả phạt đền đầu tiên, được Solanke thực hiện, giúp Bournemouth dẫn trước 1-0 từ sớm. Bruno Fernandes đã gỡ hòa cho United ở phút 35, một cú sút tốt từ ngay trong vòng cấm. Sau đó là quả phạt đền thứ hai, được Justin Kluivert thực hiện, giúp Bournemouth lấy lại lợi thế. Fernandes lại ghi bàn ở phút 78, một cú vô lê sấm sét, để cứu vãn một điểm. Nhưng vấn đề là: Carrick, và United, cần nhìn xa hơn trọng tài.
Đây không chỉ là về hai quyết định sai lầm. Đây là về một mô hình. United hiện đã đánh rơi 10 điểm từ các vị trí dẫn trước ở Premier League mùa này. Họ cũng đã để thủng lưới 50 bàn sau 32 trận đấu ở giải VĐQG, số bàn thua cao nhất của họ ở giai đoạn này của một mùa giải kể từ 1978-79. Bạn có thể đổ lỗi cho Stuart Attwell về các quả phạt đền bao nhiêu tùy thích, nhưng bạn không thể đổ lỗi cho anh ấy về hàng phòng ngự yếu kém đã cho phép Bournemouth, một đội bóng tầm trung, liên tục xuyên thủng họ.
Thực tế: màn trình diễn của United tại Vitality Stadium rất tệ. Marcus Rashford, một cầu thủ nhận lương 300.000 bảng mỗi tuần, gần như vô hình trong phần lớn thời gian. Casemiro, người được cho là trụ cột tuyến giữa, trông chậm chạp, như anh ấy đã thể hiện trong phần lớn mùa giải. Vâng, Fernandes đã lập cú đúp, và anh ấy là cầu thủ thi đấu ổn định nhất của United, hiện đã có 15 bàn thắng trên mọi đấu trường. Nhưng một cầu thủ không thể che lấp những vết nứt của cả một đội.
Sự thật là, ngay cả khi không có những quả phạt đền đó, Bournemouth đã tạo ra đủ cơ hội để giành chiến thắng. Họ có 12 cú sút trúng đích so với 8 của United. Solanke là một mối đe dọa thường xuyên, và Kluivert đã gây khó khăn cho Diogo Dalot suốt buổi chiều. The Cherries đã chơi với cường độ cao hơn, mục đích rõ ràng hơn. Họ muốn chiến thắng hơn. Đó là một lời buộc tội lớn hơn đối với United so với bất kỳ quyết định trọng tài đáng ngờ nào.
Hãy nhìn xem, United đang đứng thứ bảy trên bảng xếp hạng, thậm chí còn sau Newcastle. Họ đang chật vật để giành quyền tham dự bất kỳ giải đấu châu Âu nào, chứ đừng nói đến Champions League. Họ đã hòa ba trong năm trận đấu gần nhất ở giải VĐQG, bao gồm cả các trận đấu với Brentford và Burnley. Đổ lỗi cho trọng tài là một lối thoát dễ dàng, một sự phân tâm tiện lợi khỏi những vấn đề hệ thống sâu sắc hơn đang gây khó khăn cho Old Trafford.
Sự thất vọng của Carrick là điều dễ hiểu, nhưng sự tập trung của anh ấy cần phải là lý do tại sao đội bóng của anh ấy liên tục đặt mình vào những tình huống mà một quyết định đáng ngờ có thể quyết định trận đấu. Họ không thống trị đối thủ. Họ không kiểm soát các trận đấu. Và đó là một vấn đề lớn hơn nhiều so với một màn trình diễn trọng tài tồi.
Dự đoán táo bạo của tôi: United sẽ kết thúc ngoài top sáu mùa này, đánh dấu thành tích tệ nhất của họ ở Premier League trong hơn 30 năm, và Carrick sẽ không còn phụ trách vào mùa giải tới.