Bạn còn nhớ vòng bảng cũ không? Sáu trận đấu, sân nhà và sân khách, thường có những trận đấu vô nghĩa trong hai tuần cuối cùng. Bây giờ, chúng ta có tám trận đấu vòng bảng, tất cả đều gặp các đối thủ khác nhau, một nửa sân nhà, một nửa sân khách. Ý tưởng là tăng tính cạnh tranh, tránh các kết quả dễ đoán và cho nhiều đội hơn cơ hội vào vòng loại trực tiếp. Kết quả ban đầu là… tốt nhất là hỗn hợp.
Hãy nói về sự cân bằng cạnh tranh. Lập luận ban đầu là việc có nhiều đối thủ hơn sẽ khiến các đội yếu hơn bị lộ rõ hơn, đồng thời mang lại cho các câu lạc bộ tầm trung cơ hội vượt lên trên khả năng của họ. Trong mùa giải 2024-25, bốn vị trí dẫn đầu vòng bảng vẫn thuộc về các ông lớn quen thuộc: Real Madrid, Manchester City, Bayern Munich và PSG. Không hẳn là một sự thay đổi lớn. Mùa giải trước, 2025-26, có một chút khác biệt khi Arsenal vươn lên vị trí thứ hai và Inter Milan đứng thứ ba, nhưng bức tranh tổng thể vẫn tương tự. Kẻ giàu vẫn giàu hơn. Các đội như FC Midtjylland, những người đã lọt vào vòng bảng, vẫn kết thúc gần cuối bảng, chỉ giành được một hoặc hai điểm từ tám trận đấu của họ. Sự bình đẳng mà UEFA hứa hẹn đã không thành hiện thực; các câu lạc bộ hàng đầu vẫn thống trị bảng xếp hạng tổng hợp, thường giành được hơn 20 điểm trong khi các câu lạc bộ nhỏ hơn phải vật lộn để đạt được hai chữ số.
Đây là vấn đề: mặc dù về lý thuyết có nhiều trận đấu "có ý nghĩa" hơn, nhưng nhiều trận trong số đó lại ít quan trọng hơn so với các trận đấu vòng bảng cũ. Khi bạn đấu với tám đội khác nhau, bạn không xây dựng được những mối thù địch đó hoặc có những cuộc đối đầu trực tiếp "được ăn cả ngã về không" cho đến vòng loại trực tiếp. Lấy chiến dịch 2025-26 của Manchester United. Họ đã đấu với Porto, Feyenoord, Shakhtar Donetsk, RB Leipzig, Lille, Celtic và Lazio. Một lịch trình đa dạng, chắc chắn, nhưng không trận nào trong số đó mang lại cảm giác như những trận đấu phải thắng, định đoạt mùa giải mà chúng ta từng thấy khi đối đầu với, chẳng hạn, Barcelona hoặc Juventus trong vòng bảng tử thần của thể thức cũ. Biên độ chiến thắng trung bình trong vòng bảng cũng tương đối nhất quán với vòng bảng cũ, dao động quanh 1,8 bàn mỗi trận, cho thấy không có sự thay đổi lớn về tính cạnh tranh trên sân giữa các đội hàng đầu và cuối bảng.
Bây giờ, hãy chuyển sang đồng đô la vĩ đại, hay đúng hơn là số lượng người xem vĩ đại. UEFA đã thúc đẩy mô hình này một phần để tăng doanh thu phát sóng thông qua nhiều trận đấu hơn. Trong mùa giải 2024-25, các báo cáo ban đầu cho thấy tổng số người xem trong vòng bảng tăng nhẹ so với vòng bảng cũ, đặc biệt đối với các trận đấu có sự tham gia của các câu lạc bộ Premier League. TNT Sports ở Vương quốc Anh đã báo cáo mức tăng 7% về lượng người xem trực tiếp trung bình cho các trận đấu tối thứ Ba của họ. Tuy nhiên, điều này đi kèm với một cảnh báo: xếp hạng trận đấu cá nhân cho bất kỳ *một* trận đấu nào thường giảm so với các cuộc đối đầu vòng bảng có tính cạnh tranh cao hơn. Khi bạn có nhiều trận đấu trải rộng trong nhiều tuần hơn, sự chú ý bị phân mảnh. Mùa giải 2025-26 chứng kiến một xu hướng tương tự. Mặc dù tổng số giờ xem trên tất cả các nền tảng có thể đã tăng lên, nhưng cảm giác chung là nông cạn hơn. Nói thật: người hâm mộ có thực sự gắn bó với *tất cả tám* trận đấu vòng bảng không, đặc biệt khi đội của họ đang dẫn đầu hoặc đã bị loại khỏi cuộc đua giành suất vào thẳng top 8?
Chi phí đi lại và phúc lợi của cầu thủ cũng là những vấn đề lớn được bàn tán. Nhiều trận đấu hơn, nhiều chuyến đi hơn, nhiều hao mòn hơn. Các đội đang bay nhiều dặm hơn đáng kể. Trong mùa giải 2025-26, Newcastle United, chẳng hạn, đã bốc thăm các đối thủ từ Bồ Đào Nha, Ukraine, Đức và Síp. Đó là một lượng di chuyển đáng kể trong một lịch trình dày đặc, đặc biệt đối với các cầu thủ như Bruno Guimarães, người đã bay gần 15.000 dặm chỉ riêng trong vòng bảng. Điều này chắc chắn đã gây thêm áp lực lên việc xoay vòng đội hình và phòng ngừa chấn thương, một mối lo ngại được các huấn luyện viên như Pep Guardiola và Jürgen Klopp nêu ra ngay cả trước khi thể thức thay đổi. Chúng ta đã thấy một sự gia tăng nhẹ về các chấn thương mô mềm ở các câu lạc bộ hàng đầu, mặc dù việc tách biệt tác động của Champions League khỏi các yêu cầu của giải đấu quốc nội là khó khăn. Nhưng không thể phủ nhận rằng gánh nặng hậu cần đối với các câu lạc bộ đã tăng lên.
Sự hài lòng của người hâm mộ? Đây có lẽ là thước đo khó nhất. Theo giai thoại, nhiều người hâm mộ cuồng nhiệt mà tôi đã nói chuyện cảm thấy một cảm giác "mệt mỏi Champions League". Họ đánh giá cao sự đa dạng của các đối thủ, nhưng lại nhớ sự căng thẳng và cốt truyện của vòng bảng truyền thống. Giai đoạn đầu vòng bảng có thể giống như một giải đấu tiền mùa giải, với kịch tính thực sự chỉ bắt đầu trong hai ngày thi đấu cuối cùng khi vòng loại trực tiếp hoặc suất vào thẳng top 8 đang bị đe dọa. Các trận play-off loại trực tiếp, nơi các đội xếp thứ 9 đến 24 tranh giành, đã mang lại một số kịch tính bất ngờ – cuộc đụng độ giữa Atlético Madrid và Borussia Dortmund ở vòng play-off mùa trước thật tuyệt vời. Nhưng những khoảnh khắc đó không hoàn toàn bù đắp cho cảm giác bị pha loãng của các vòng đấu trước.
Đây là ý kiến của tôi: UEFA đã tham lam. Họ nhìn thấy những dấu hiệu đô la trong nhiều trận đấu hơn và ít "gỗ chết" hơn. Nhưng trong việc theo đuổi số lượng, họ đã hy sinh một phần chất lượng thô, không pha tạp và sức mạnh kể chuyện đã làm cho vòng bảng cũ trở nên hấp dẫn. Thể thức mới là một con quái vật cồng kềnh, phức tạp, cung cấp nhiều trận đấu hơn, nhưng không nhất thiết phải là những trận đấu hay hơn.
Dự đoán táo bạo của tôi: Trong ba mùa giải tới, UEFA sẽ điều chỉnh lại thể thức, giảm vòng bảng từ tám trận xuống sáu, một sự thừa nhận ngầm rằng họ đã đi quá xa.