Elland Road vào Chủ nhật là một trận đấu hoài cổ, một cuộc chiến, một trận hòa không bàn thắng đúng nghĩa. Leeds United và Brentford đã cầm hòa nhau 0-0, và nếu bạn thích những trận giữ sạch lưới, đó là buổi chiều của bạn. Đối với những người khác, cảm giác như mất hai điểm, đặc biệt là đối với một đội Leeds đang rất muốn tạo khoảng cách an toàn với khu vực xuống hạng Premier League. Hiện tại họ đứng thứ 15, chỉ hơn West Ham ở vị trí thứ 18 một điểm và còn một trận chưa đấu.
Hãy nhìn xem, đội của Jesse Marsch đã có cơ hội. Cú sút của Jack Harrison ở phút 28 đi chệch cột dọc, và Wilfried Gnonto, người đã tạo ra một sự bất ngờ, đã bị hàng thủ kỷ luật của Brentford chặn ��ứng vài lần. Leeds có 16 cú sút, nhưng chỉ có ba trong số đó thực sự gây khó khăn cho David Raya. Đó chính là câu chuyện. Tất cả những nỗ lực đó, nhưng không đủ chất lượng để phá vỡ thế bế tắc. Patrick Bamford, vào sân từ băng ghế dự bị ở phút 67, không thể tạo ra sự khác biệt, tiếp tục tìm kiếm bàn thắng đầu tiên của mình ở giải đấu kể từ tháng Tám.
Ở phía bên kia, Brentford đã chứng minh chính xác lý do tại sao họ rất khó bị đánh bại. Thomas Frank đã xây dựng một đội bóng có tổ chức, chặt chẽ và biết cách gây khó chịu cho đối thủ. Họ bảo vệ khung thành của mình như Fort Knox. Ethan Pinnock và Ben Mee đã chơi xuất sắc ở trung tâm hàng phòng ngự, giành chiến thắng trong các pha không chiến, thực hiện những pha cản phá quan trọng. Brentford chỉ để đối thủ có một cú sút trúng đích trong cả hiệp hai. Ivan Toney, người đã chơi rất hiệu quả trong cả mùa giải với 13 bàn thắng ở giải đấu, không có nhiều cơ hội, chỉ chạm bóng 34 lần. Anh ấy thường là người có thể tạo ra điều gì đó từ hư không, nhưng ngay cả anh ấy cũng bị thiếu bóng.
Vấn đề là: mọi người đều nói về bóng đá tấn công, sự tinh tế, những bàn thắng. Nhưng những ngày như Chủ nhật nhắc nhở bạn rằng sự vững chắc trong phòng ngự vẫn là nền tảng của thành công ở giải đấu này. Brentford hiện đã giữ sạch lưới ba trận trong năm trận đấu gần nhất ở Premier League. Họ đã giữ sạch lưới trước West Ham vào ngày 30 tháng 12 và Bournemouth vào ngày 14 tháng 1. Sự ổn định đó ở hàng thủ là lý do tại sao họ đang thoải mái ở giữa bảng xếp hạng, đứng thứ 8 với 30 điểm.
Leeds, thẳng thắn mà nói, cần học hỏi điều đó. Họ đã để thủng lưới quá nhiều lần trong mùa giải này, để thủng lưới 34 bàn sau 20 trận. Mặc dù giữ sạch lưới là một điều tích cực, nhưng việc không tận dụng lợi thế sân nhà trước một đội bóng có thể bị đánh bại lại giống như một cơ hội bị bỏ lỡ để thực sự tạo đà sau chiến thắng lớn trước Cardiff ở FA Cup. Chắc chắn là một điểm, nhưng cảm giác như một điểm trống rỗng. Họ cần tạo ra một tuyên bố, và thay vào đó, họ chấp nhận một trận hòa.
Quan điểm của tôi? Trận hòa này thực sự có lợi cho Brentford hơn là gây hại cho Leeds. Đội bóng của Frank đã chứng minh rằng họ có thể thi đấu trên sân khách, chịu đựng áp lực và giành một điểm mà không cần tiền đạo ngôi sao của họ tạo ra tác động lớn. Đó là dấu hiệu của một đội bóng thực sự tốt, kiên cường. Đối với Leeds, đó là một lời nhắc nhở khác rằng họ đang trong một cuộc chiến khó khăn, và họ cần tìm cách biến 16 cú sút đó thành nhiều hơn ba cú sút trúng đích.
Tôi sẽ nói ngay bây giờ: Leeds sẽ kết thúc mùa giải này bên ngoài nhóm ba đội cuối bảng, nhưng sẽ rất khó khăn, phần lớn là vì hàng công của họ không thể liên tục kết thúc những cơ hội mà hàng tiền vệ của họ tạo ra.