Bạn còn nhớ khoảnh khắc đó ở Anfield không? Igor Tudor, huấn luyện viên đầy nhiệt huyết của Lazio, ôm chặt Allan Dixon, một nhân viên của Tottenham, trước trận đấu của họ với Liverpool vào tháng 5. Internet, thật đáng yêu, đã quyết định rằng Tudor nghĩ mình đang ôm Arne Slot, khi đó là huấn luyện viên sắp tới của Liverpool. Tudor giờ đã làm rõ, nói rằng anh biết chính xác Dixon là ai. Nhưng, thành thật mà nói, ai quan tâm? Đó là một khoảnh khắc của sự ngớ ngẩn thể thao thuần túy, không pha tạp, và nó đã mang lại cho tất cả chúng ta một trận cười sảng khoái.
Vấn đề là, lời giải thích của Tudor có lý. Anh đã biết Dixon từ thời họ cùng ở Juventus nhiều năm trước. Dixon là một nhà phân tích cho Bà đầm già khi Tudor chơi ở đó từ năm 1998 đến 2007. Họ đã quen biết nhau từ rất lâu. Nhưng hình ảnh Tudor nhầm một người đàn ông ngẫu nhiên với một huấn luyện viên đối thủ? Đó là vàng. Và Tudor, phải công nhận, dường như đang tận hưởng điều đó. Anh ấy thậm chí còn đùa rằng anh ấy có thể tiếp tục ôm "Arne" như một bùa may mắn. Bạn phải tôn trọng sự tự nhận thức đó.
**Con Đường Gập Ghềnh Của Lazio Dưới Thời Tudor**
Nhìn xem, Lazio cần tất cả may mắn mà họ có thể có được ngay bây giờ. Tudor tiếp quản vào tháng 3, bước vào vị trí lớn của Maurizio Sarri, và đó là một chặng đường khá thăng trầm. Họ kết thúc ở vị trí thứ bảy tại Serie A với 59 điểm, một sự sụt giảm đáng kể so với vị trí thứ hai của họ trong mùa giải 2022-23 khi họ giành được 74 điểm. Họ đã giành được một suất vào Europa League, đó là một điều gì đó, nhưng đó không phải là bóng đá Champions League mà người hâm mộ khao khát.
Dưới thời Tudor, phong độ của Lazio khá thất thường. Họ thắng 5 trong số 11 trận đấu ở giải VĐQG, hòa 3 và thua 3. Không hẳn là một chuỗi trận áp đảo. Ciro Immobile, linh hồn của câu lạc bộ, chỉ ghi được 7 bàn thắng ở giải VĐQG cả mùa, thành tích thấp nhất của anh kể từ khi gia nhập Lazio vào năm 2016. Đó là một vấn đề lớn. Bạn không thể mong đợi cạnh tranh các vị trí hàng đầu khi tiền đạo chủ lực của bạn không ghi bàn. Đội hình, thành thật mà nói, có vẻ hơi cũ kỹ ở một số vị trí. Họ cần một sự bổ sung về tốc độ và sự sáng tạo, đặc biệt là ở hàng tiền vệ. Daichi Kamada, được đưa về từ Frankfurt, vẫn chưa thực sự bùng nổ như nhiều người kỳ vọng. Anh ấy đã có những khoảnh khắc lóe sáng, nhưng không phải là sự xuất sắc ổn định.
Và đây là nhận định nóng hổi: Cách tiếp cận chiến thuật của Tudor, vốn trực diện và pressing cao hơn so với phong cách kiểm soát bóng của Sarri, sẽ mất thời gian để thực hiện đầy đủ. Có lẽ quá nhiều thời gian cho một lượng người hâm mộ đã quen với việc cạnh tranh các suất dự cúp châu Âu. Anh ấy đã xung đột với một số cầu thủ, được cho là về phương pháp tập luyện. Đó không bao giờ là một dấu hiệu tốt ngay từ đầu.
**Một Mùa Giải Mới, Một Cái Ôm Mới?**
Cái ôm với Dixon, dù cố ý hay không, đã trở thành một khoảnh khắc lan truyền khiến Tudor trở nên nhân văn hơn một chút. Anh ấy thường được coi là một nhân vật nghiêm khắc, dữ dội bên đường biên, và đây là một cái nhìn hiếm hoi về sự nhẹ nhàng. Với một giai đoạn tiền mùa giải đầy đủ, áp lực sẽ rất lớn đối với Lazio để thi đấu tốt hơn. Họ phải tìm bàn thắng từ đâu đó, và củng cố hàng phòng ngự đã để thủng lưới 46 bàn mùa trước.
Tôi hoàn toàn mong đợi Tudor sẽ tìm kiếm Dixon để ôm một lần nữa trước trận đấu nếu họ gặp lại nhau, hoặc tìm một "Arne" mới để ôm trước máy quay. Đó là một màn kịch hay, và đôi khi, đó chính xác là những gì bóng đá cần. Nhưng thử thách thực sự sẽ không nằm ở những trò hề bên đường biên; nó sẽ nằm trên sân cỏ. Dự đoán táo bạo của tôi? Lazio sẽ kết thúc ngoài top sáu ở Serie A mùa tới, hoàn toàn bỏ lỡ bóng đá châu Âu. Cái ôm "Arne" sẽ không đủ.